WINWIN CAFE NƠI XUA TAN NHỮNG PHIỀN MUỘN, LO ÂU

Người ta vẫn nói, uống cà phê không phải chỉ là thưởng thức một thứ ăn chơi, uống cà phê dần dần đã trở thành một nét văn hóa, để đẩy đưa câu chuyện, để lùi xa những phân cấp, để giải tỏa những muộn phiền và để tìm về những ký ức. Ở mỗi nơi mỗi bước chân người đi qua thì sẽ có những câu chuyện để nói về cà phê. Mỗi giọt cà phê tí tách rơi là mỗi giọt chạm vào sâu thăm thẳm của những tâm sự cất kín trong tim. Cô đơn đấy nhưng bên ly cà phê đen sóng sánh, người ta thấy cuộc đời dường như chỉ còn lại một thứ, là lãng du, là phiêu bạt, là đằm mình với hơi thở chậm rãi của thời gian. Trưởng thành rồi sẽ cô đơn, nhưng trưởng thành rồi người ta lại thấy cuộc đời có những giây phút được cô đơn để nhận ra chính mình lý thú biết nhường nào, cũng như uống cà phê vậy, sau vị đắng đót nơi đầu lưỡi dần dần cảm nhận được vị ngọt thơm dễ chịu lan tỏa khắp toàn thân, thấm vào từng nơ ron thần kinh làm người ta minh mẫn, thông suốt, dễ chịu.

uống cà phê không phải chỉ là thưởng thức một thứ ăn chơi

Cà phê đi vào đời sống của tôi từ khi đặt chân đến nơi đây – Winwin cafe. Dần dần cà phê đi từ từ vào trong long tôi nó như một thứ gì đó không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày. Chẳng cần biết là mưa hay nắng, mùa đông hay mùa hè, sáng sáng đều đến nơi đây để được thưởng thức cà phê trong cái không gian bình yên, lặng nghe những bản nhạc phát ra từ cây đàn piano. Một ngày mới với tôi sẽ bắt đầu như thế.

Cà phê đi vào đời sống của tôi

Và kết thúc một ngày với tôi cũng bằng cà phê. Nhưng theo cách trầm lắng hơn. Đối với tôi, cà phê chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là thứ thuộc về đám đông, ồn ào và gấp gáp. Càng một mình, cà phê càng ngon, càng đen, càng đắng, càng sâu. Chỉ trong lặng im, người ta mới trải lòng những nỗi niềm thầm kín. Thời buổi mở cửa, cái gì cũng sống nhanh, sống vội, cà phê có lẽ là thứ duy nhất đủ giữ chân người ta lại để mà chờ đợi, để mà suy tư. Bên ly cà phê phin đang tí tách rơi, người ta trải lòng mình trong những tâm sự vui buồn, những ký ức tưởng chừng đã ngủ quên, những cảm xúc tưởng như đã chai sạn trước sóng gió cuộc đời.

cafe chào buổi sáng

Tôi thường nhâm nhi cà phê, với những bản nhạc Jazz, có khi là những khúc tình của Trịnh ở một nơi yên tĩnh và tôi thường tìm đến là Winwin cafe. Có lẽ, chỉ những người đã hiểu nỗi đau, đã thấm nhuần cảm giác chia phôi, đã đau đáu những nỗi niềm cô độc mới có thể tạo ra thứ âm nhạc thích hợp nhất để hòa quyện với chất đắng của cà phê. Đôi khi người ta tìm đến với cà phê không phải bởi vì thích uống mà để tìm một điều gì đó mà người ta nghĩ là đã mất. Nên có những khoảnh khắc, tôi gọi cho mình một tách cà phê nóng, ôm nó trong lòng, hít hà mùi hương, nhưng chẳng uống, chỉ là để tìm lại những điều đã trôi về một miền rất xa.

tôi yêu cafe

Winwin cafe đối với tôi giờ là nơi để xua tan đi những lo âu, phiền muộn trong cuộc sống, để tìm lại những gì đã mất trong cuộc sống này!!!

Bình luận của bạn